Có dịp được trở về vùng đất Quảng Trị đầy nắng gió, chắc chắn tôi không thể bỏ qua bữa chợ nào dù chỉ là đi mua một mớ rau hay vài con tôm, dăm ba lạng thịt… Một phần để ôn lại kỉ niệm nơi ngôi chợ ” nhà quê ” và phần còn lại chỉ muốn ngắm nhìn nghe vang vảng bên tai các mệ, mấy o mua bán nào trả giá, nào tiếng cười , nào tám chuyện, đôi khi là đôi co qua lại nhưng dễ thương làm sao ! Có lẽ vì tôi nghiện nghe cái giọng nói mà thời tôi học cao đẳng ở Sài Gòn, chúng bạn cứ chọc tôi là nói tiếng dân tộc cơ.
Mấy ai cũng từng thắc mắc ở cái “nhà quê”, mụ này mụ tê tuổi ngoài 70 80 không đụng tới viên thuốc thực phẩm chức năng tiền trăm, tiền triệu hay sữa này sữa kia ấy vậy mà sao lên đồng xuống ruộng vẫn khỏe quá. Có lẽ đơn giản là nhà nhà, người người chỉ toàn ăn thực phẩm đồng quê, cây nhà lá vườn là chủ yếu thôi. Vì dù gì có ăn cá thì cũng thường mua cá sông, cá suối đánh bắt ngoài tự nhiên, vừa ngon vừa rẻ mà còn lại an toàn, khỏe cho mấy o mấy mụ .

Với cá nhân tôi, dịp trở về quê lần này, tôi không giành thời gian để khám phá du lịch, ẩm thực chở này, nơi nọ gì cả mà tôi chọn thời gian để la cà hết chợ sáng xuống chợ chiều. Và video này, tôi đã kịp ghi lại khoảnh khắc vào 1 buổi chiều, tại chợ Ưu Điềm mà nhiều người khi xem xong chỉ lắc đầu vì có gì ơ mấy cái bà bán cá kia đâu. Nhưng với tôi, đó là những điều bình dị của quê hương Quảng Trị thông qua những giọng nói đặc sệt miền Trung kia. Vì các bạn biết không ? Ở đất Sài Gòn này, muốn nghe được những giọng nói đặc sệt này khó lắm huống gì những hình ảnh từng rỗ, mâm cá đang nhảy đành đạch đậm chất miền quê thế kia.

________
👉 S-u-b-s-c-r-i-b-e:
~ F-a-n-p-a-g-e:
________
🎼🎼🎼🎼🎼🎼🎼🎼🎼🎼🎼🎼🎼🎼🎼🎼🎼
________
© Copyright by Nu vivu

Nguồn: https://mcitmc.org

Xem thêm bài viết khác: https://mcitmc.org/kinh-doanh/