Giọng hát mộc, giầu cảm xúc của cô giáo tiểu học hát tại Đông Anh, Hà Nội đã thu hút được tình cảm của người nghe. Bài hát về lòng mình, về nỗi nhớ mẹ, nhớ quê, nhớ những gì đã có trong suốt cuộc đời cần gìn giữ, kính trọng, luôn man mác, day dứt trong lòng khi xa mẹ, xa quê. Ai cũng có mẹ, có quê, mẹ cho ta dòng sữa buổi đầu đời, ru ta lớn lên ngọt ngào từ khoai, sắn. Mẹ cho những kỷ niệm tuổi thơ mong ngóng mỗi buổi chợ sớm, cho gió mát từ cái bẹ cau làm quạt, cho những sớm chiều đói no mẹ đỡ đần. Thế mà, bây giờ khi mẹ không còn nữa, mẹ về với tiên tổ, và khi tóc ta cũng đã bạc mầu, cũng đã làm cha, làm mẹ, đã lên ông nội, ngoại, sao khi nhớ mẹ thì vẫn còn thơ trẻ, vẫn vụng dại, nghịch ngợm làm mẹ buồn lòng. Mẹ đâu rồi, quê ta bánh đa, bánh đúc đầu rồi, ngồi nhớ mẹ da diết khi nhìn hàng cau đã cỗi, mái nhà xưa rêu phong không còn…Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Nguồn: https://mcitmc.org

Xem thêm bài viết khác: https://mcitmc.org/meo-vat/