Đường hoàng tuyền hững hờ chấp niệm
Vong Xuyên hà chia cắt tình duyên
Hoa bỉ ngạn thê lương chẳng thấu
Nại Hà cầu đá phủ rêu phong!
Chốn hồng trần tang thương tình ái
Canh mạnh bà thế thái nguyện quên!
Tam sinh thạch tơ hồng đứt đoạn
Một bước này tiền kiếp hóa tro tàn!

Lòng đã nở một nhành hoa Bỉ Ngạn
Nhìn Vong Xuyên đưa tiễn mấy dòng trôi
Cánh mong manh trói đời ta vô ảnh
Bờ nhân duyên xa tít tắp chân trời…

Hoa còn đó, lá ở nơi đâu.?
Bỉ ngạn xa xăm bỉ ngạn chờ
Một tất ưu tư, một tất sầu.
Ly biệt rời xa, hoa bỉ ngạn.
Kiếp hồng trần, lá lại rời hoa
Ngàn năm đợi chờ, hoá thành thơ.
Ngàn năm đợi chờ, rực lửa đỏ.
Bỉ ngạn nơi đó, đợi kiếp tình.

Bỉ ngạn nở hoa không lá,
Bỉ ngạn ra lá không hoa.
Lá hoa cùng thân
Lại không cùng sống.
Dối nhau câu phù sinh nhất mộng,
Luyến ái còn theo.

Bỉ Ngạn hoa khai khai bỉ ngạn,
Vong Xuyên hà bạn diệc vong xuyên.
Nại Hà kiều đầu không nại hà,
Tam Sinh thạch thượng tả tam sinh.

Bỉ ngạn hoa hoa nở không thấy lá
Sông Vong Xuyên nước sâu tựa trời cao
Sương Giang Nam mưa bụi phủ Nại Hà
Cố nhân cười chặt đứt một hồi duyên.

Hoa nở ngàn năm hoa bỉ ngạn
Hoàng Tuyền huyết nhuộm nỗi bi thương
Vô hoa hữu diệp, vô tương ngộ
Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp vương

Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ sinh tử
Sông Vong Xuyên ánh đỏ cả một dòng
Mạnh Bà Thang là ai quên ai nhớ?
Cầu Nại Hà là ai ngóng ai trông?
Thuốc 1 thang chứa 8 giọt lệ
Đau khổ biệt ly đợi chờ ai ?
Cành với lá vô vọng gặp lại
Ta cùng chàng vạn kiếp bất thành duyên

Nguồn: https://mcitmc.org

Xem thêm bài viết khác: https://mcitmc.org/giai-tri/